“Hỡi những kẻ theo đuổi sự công chính, những kẻ tìm kiếm Đức Giê-hô-va, hãy nghe ta! Hãy nhìn vào vầng đá mà các ngươi đã được đục ra, vào hầm đá mà các ngươi đã được đào lên. Hãy nhìn vào Áp-ra-ham, tổ phụ các ngươi, và Sa-ra, là người đã sinh ra các ngươi trong đau đớn; khi người còn là một, ta đã gọi người, rồi ta ban phước cho người và khiến người sinh sôi nảy nở.” Ê-sai 51:1-2.

Hôm nay CHÚA của bạn (יהוה) Đức Chúa Trời (אלהים) phán:

Bạn đã bao giờ tự hỏi tại sao Abraham lại vĩ đại đến vậy đối với Ta? Tại sao Chúa Jesus lại chết để ban cho bạn Phước Lành của Abraham và lời hứa về Đức Thánh Linh qua đức tin? Bạn đã bao giờ thực sự nghĩ về Abraham chưa? Bạn nên nghĩ, vì ông đã ban phước cho cuộc đời bạn và cuộc đời của mọi người trên trái đất. Và Ta đã giao phó thiên đàng cho ông cho đến khi Con Ta mở cổng Thiên Đàng và đưa tất cả vào vinh quang mà Ta đã hoạch định cho những ai yêu mến Ta từ khi tạo dựng thế gian.

Bấy giờ, người nghèo chết, được thiên thần đem vào lòng Áp-ra-ham; còn người giàu cũng chết và được chôn cất. Trong âm phủ, người giàu đang chịu đau đớn, ngước mắt lên, thấy Áp-ra-ham ở đằng xa, và La-xa-rơ trong lòng người. (Lu-ca 16:22-23)

Nếu bạn muốn thực hiện kế hoạch của Ta dành cho cuộc đời bạn, bạn nên nhìn vào Abraham.

Thứ nhất, Abraham luôn hướng về tương lai và không bao giờ ngoái lại quá khứ. Khi Ta gọi ông rời bỏ quê hương để theo Ta, ông đã thu dọn hành lý và đi theo. Không một lời hỏi han. Và ông cũng không bao giờ cố gắng quay trở lại. Và ông cũng không hề bất hạnh hay bị nô lệ ở đó. Ông là một người mãn nguyện dù ở bất cứ nơi đâu. Ông thích được sống.

Bởi đức tin, Áp-ra-ham vâng lời Chúa gọi, đi đến xứ mình sẽ nhận làm sản nghiệp; Người ra đi mà không biết mình đi đâu. Bởi đức tin, ông đã sống như một người ngoại kiều trong đất hứa, như ở một vùng đất xa lạ, sống trong lều với Y-sác và Gia-cốp, những người thừa kế cùng một lời hứa; vì ông đang tìm kiếm thành phố có nền móng, có kiến ​​trúc sư và người xây dựng là Đức Chúa Trời. Hê-bơ-rơ 11:8-10.

Hãy đối chiếu điều đó với dân Y-sơ-ra-ên mà Ta đã cứu chuộc khỏi Ai Cập. Họ bị nô lệ và bất hạnh, kêu cầu Ta giải cứu. Ta đã đáp lời và giải cứu họ. Nhưng tất cả những gì họ làm chỉ là nói về việc trở lại Ai Cập làm nô lệ. Bất kể họ ở đâu hay có gì, họ cũng không bao giờ hài lòng.

Abraham rất thích trò chuyện với Ta. Ông ấy làm điều đó liên tục và khi Ta đến thăm ông, ông ấy bỏ mọi việc lại và chạy đến phục vụ Ta.

Bấy giờ, Đức Giê-hô-va (Yahavah) hiện ra cùng Áp-ra-ham gần đám sồi Mam-rê, khi ông đang ngồi ở cửa lều giữa lúc trời nóng bức. Khi ông ngước mắt lên nhìn, thấy ba người đứng đối diện mình. Thấy vậy, ông chạy ra khỏi cửa lều, sấp mình xuống đất và thưa: "Lạy Chúa, nếu con được ơn trước mặt Chúa, xin đừng bỏ tôi tớ Chúa mà đi ngang qua. Xin cho phép chúng tôi mang ít nước rửa chân cho hai người, và xin hai người nghỉ mát dưới bóng cây này. Tôi sẽ mang một miếng bánh để hai người dùng cho khỏe, rồi sau đó, hai người có thể tiếp tục lên đường, vì hai người đã đến thăm tôi tớ Chúa." Họ đáp: "Xin cứ làm như lời ông đã dặn." Áp-ra-ham vội vã vào lều gặp Sa-ra và nói: "Hãy mau chuẩn bị ba đấu bột mịn, nhào bột và làm bánh ngọt." Áp-ra-ham cũng chạy đến bầy gia súc, bắt một con bê non và ngon đưa cho người đầy tớ, và người đầy tớ vội vã làm thịt. Ông lấy sữa đông, sữa tươi và thịt bê đã nấu chín, đặt trước mặt họ; rồi đứng gần họ dưới gốc cây trong khi họ dùng bữa. Sáng thế ký 18:1-8.

Và từ khi Ta lần đầu giới thiệu Ta với ông cho đến khi ông rời khỏi cuộc sống này, khi Ta gọi ông, "Abraham!" Ông sẽ nói, "Con đây." Và ông đã sẵn sàng đi bất cứ nơi nào Ta muốn ông đến vào thời điểm đó.

Sau những việc đó, Đức Chúa Trời thử Áp-ra-ham và phán cùng ông rằng: “Hỡi Áp-ra-ham!” Ông thưa: “Dạ, con đây.” Sáng thế ký 22:1.

Hãy nghĩ đến dân Israel, họ không muốn thông công với Ta nhưng lại bảo Môi-se nói chuyện với Ta và truyền lại cho họ những gì Ta đã phán. Họ không muốn vượt qua Biển Đỏ khi Ta rẽ nước ra, nhưng thực ra họ không có lựa chọn nào khác, nên họ đã làm vậy trong khi than thở, khóc lóc, than vãn rằng họ đã rời khỏi Ai Cập. Và cuối cùng, họ từ chối vào vùng đất mà Ta đã hứa ban cho Áp-ra-ham. Nhưng Áp-ra-ham đã đến đó mà không được ban cho quyền sở hữu ngay lập tức, vì biết rằng đó là đất dành cho con cháu ông.

Khi Ta bảo Abraham rằng mặc dù Sarah hiếm muộn và ông đã lớn tuổi, họ sẽ có một đứa con trai và dòng dõi đông như sao trên trời, ông đã tin Ta và sẵn lòng sống theo điều đó.

Rồi Ngài dẫn ông ra ngoài và phán: “Hãy ngước mắt lên trời và đếm các vì sao, xem thử ngươi có đếm được không.” Ngài lại phán: “Dòng dõi ngươi cũng sẽ như vậy.” Bấy giờ ông tin Đức Giê-hô-va, và Ngài kể điều đó là công chính cho ông. Sáng thế ký 15:5-6.

Và đó là lý do tại sao Ta gọi ông là cha của các con trong đức tin. Ông tin rằng, gạt bỏ những gì thế gian mách bảo, ông hướng về tảng đá vĩnh cửu. Ông được cứu chỉ bởi đức tin vào lời hứa của Ta. Không cần việc làm, chỉ cần đức tin. Nhưng chính đức tin và lòng tin cậy trọn vẹn nơi Ta đã tiếp thêm sức mạnh cho những gì ông đã làm trong cuộc đời mình. Không ai khác ngoài Áp-ra-ham theo Ta vào thời điểm đó. Ông là người duy nhất.

Vì lời hứa rằng ông sẽ là người thừa kế thế gian không phải dành cho Áp-ra-ham hay cho dòng dõi ông bởi luật pháp, nhưng bởi sự công chính của đức tin. Vì nếu những người thuộc về luật pháp là người thừa kế, thì đức tin trở nên vô hiệu và lời hứa bị hủy bỏ, vì luật pháp sinh ra cơn thịnh nộ; vì ở đâu không có luật pháp thì ở đó không có sự vi phạm. Vậy nên, điều này là bởi đức tin để nó có thể theo ân điển, để lời hứa được chắc chắn cho tất cả dòng dõi, không chỉ cho những người thuộc về luật pháp, mà còn cho những người có đức tin của Áp-ra-ham, là tổ phụ của tất cả chúng ta (như đã chép: "Ta đã lập ngươi làm cha của nhiều dân tộc") trước mặt Đấng mà ông đã tin, tức là Đức Chúa Trời, là Đấng ban sự sống cho kẻ chết và gọi những điều không có như đã có; ông, trái với hy vọng, đã tin trong hy vọng, đến nỗi ông trở thành tổ phụ của nhiều dân tộc, theo lời đã phán: "Dòng dõi ngươi sẽ như thế". Và không yếu đuối trong đức tin, ông không nghĩ đến thân thể mình đã chết (vì ông đã khoảng một trăm tuổi), và sự chết của dạ con Sa-ra. Ông không nao núng trước lời hứa của Đức Chúa Trời qua sự vô tín, nhưng được củng cố trong đức tin, tôn vinh Đức Chúa Trời và hoàn toàn tin chắc rằng những gì Ngài đã hứa, Ngài cũng có quyền năng thực hiện. Và do đó, "điều đó được kể là công chính cho ông." Bây giờ, không chỉ vì ông mà có lời chép rằng điều đó được kể là công chính, nhưng cũng vì chúng ta nữa. Điều đó sẽ được kể là công chính cho chúng ta, những người tin vào Đấng đã khiến Chúa Giê-su, Chúa chúng ta, sống lại từ cõi chết, Đấng đã bị nộp vì tội lỗi chúng ta, và đã được sống lại vì sự xưng công chính của chúng ta. Rô-ma 4:13-25.

Tôi đã dạy Abraham về phúc âm của Chúa Jesus trước thời hạn và đó là sự công chính bởi đức tin.

Áp-ra-ham rất hào phóng. Ông coi trọng lợi ích của người khác hơn lợi ích của bản thân và là một người cho đi rất vui vẻ. Lót nhận được tất cả những gì ông có từ Áp-ra-ham, và khi số tiền đó tăng lên, những người chăn gia súc của ông đã tranh giành đồng cỏ với những người chăn gia súc của Áp-ra-ham. Áp-ra-ham đã tử tế bảo Lót hãy lấy bất cứ mảnh đất nào ông muốn làm lựa chọn đầu tiên và ông sẽ lấy bất cứ thứ gì Lót không muốn. Lót lẽ ra không nên chấp nhận điều này nhưng ông đã làm, không hề tỏ ra tôn trọng hay biết ơn những gì đáng được tôn trọng, và ông đã lấy những gì trông có vẻ tốt nhất. Nhưng ông đã phạm sai lầm khi giao du với những kẻ tội lỗi mà không khiển trách lối sống đồi trụy của họ. Ông sống giữa họ và thậm chí còn dâng con gái mình cho họ để thỏa mãn dục vọng và sự vô luân. Có một con đường dường như đúng đắn trong mắt con người nhưng lại dẫn đến cái chết. Nhưng Áp-ra-ham vẫn cứu Lót hai lần và nghiêm túc cầu xin Ta cứu ông khỏi cơn thịnh nộ sắp đến, mặc dù rất khó để đưa ông ra khỏi vòng tội nhân, vì Áp-ra-ham, Ta đã cứu ông nhưng mọi chuyện vẫn không tốt đẹp. Lòng của Lót không ngay thẳng như Áp-ra-ham. Ta yêu những người cho đi vui vẻ. Tôi có thể thoải mái ban phước cho họ và họ sẽ quay lại và trở thành nguồn phước lành.

Ông biết Ta là nguồn sống của ông, và thế là quá đủ đối với ông. Ông biết rằng Phước Lành cho cuộc đời ông đến từ Ta, và ông sẽ không hạ mình lấy đi những gì ông coi là của cải của người khác. Ông có cơ hội lấy hết chiến lợi phẩm từ trận chiến mà ông đã thắng chỉ để cứu Lot, gia đình ông và của cải của họ, nhưng ông sẽ không lấy của cải của vua độc ác xứ Sodom.

Bấy giờ, vua Sô-đôm nói với Áp-ram: “Hãy trả người cho ta, còn của cải thì ngươi giữ lấy.” Nhưng Áp-ram đáp: “Tôi đã giơ tay lên trước mặt Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời Chí Cao, là Đấng sở hữu trời đất, rằng tôi sẽ không lấy bất cứ thứ gì, từ một sợi chỉ đến một quai dép, và tôi cũng sẽ không lấy bất cứ thứ gì của vua, kẻo vua nói rằng: ‘Ta đã làm cho Áp-ram giàu có.’” Sáng thế ký 14:21-23.

Và ông đã dâng một phần mười cho Ta, và cả Isaac lẫn Jacob cũng đã học được điều đó từ Abraham. Ta đã mặc khải cho ông về Đức Thánh Linh, là thầy tế lễ đời đời của Ta, Melchizedek. Đấng đã ban cho ông bữa tiệc giao ước trước thời hạn, vì chỉ mình Ngài hiện diện để biến bánh và rượu thành Mình và Máu Chúa Jesus. Phải, bằng nhiều cách, Ta đã dạy Abraham Phúc Âm trước thời hạn, Ga-la-ti 3:8, và chính Đức Thánh Linh làm chứng về Chúa Jesus.

Bấy giờ, Mên-chi-xê-đéc, vua Sa-lem, mang bánh và rượu ra; ông là thầy tế lễ của Đức Chúa Trời Tối Cao. Ông chúc phước cho Áp-ram và nói: “Nguyện Đức Chúa Trời Tối Cao ban phước cho Áp-ram, là Đấng sở hữu trời đất! Nguyện Đức Chúa Trời Tối Cao ban phước cho Áp-ram, là Đấng đã phó kẻ thù của ông vào tay ông!” Rồi ông dâng cho Áp-ram một phần mười tất cả những gì ông có. (Sáng Thế Ký 14:18-20).

Bạn sẽ không bao giờ thấy Abraham keo kiệt, đố kỵ hay khinh miệt bất kỳ ai. Ông rất khéo léo trong cách cư xử với mọi người. Ông không bao giờ lấy bất cứ thứ gì mà mình không trả tiền cho những người ông sống cùng.

Bấy giờ, Ép-rôn đang ngồi giữa các con trai họ Hếch. Ép-rôn, người Hê-tít, trả lời Áp-ra-ham trước mặt các con trai họ Hếch, tức là trước mặt tất cả những người vào cổng thành, rằng: "Không, thưa chúa tôi, xin nghe tôi: Tôi xin tặng cho ngài cánh đồng này, và cả hang đá ở trong đó nữa. Trước mặt con cháu dân tôi, tôi xin tặng cho ngài; hãy chôn cất người chết của ngài." Áp-ra-ham cúi đầu trước mặt dân trong xứ. Ông nói với Ép-rôn trước mặt dân trong xứ rằng: "Nếu các ông vui lòng nghe tôi, tôi sẽ trả giá cánh đồng này, xin hãy nhận lấy để tôi chôn cất người chết của tôi ở đó." Ép-rôn trả lời Áp-ra-ham rằng: "Thưa chúa tôi, xin nghe tôi: một miếng đất đáng giá bốn trăm miếng bạc, thì giữa tôi và ngài có là bao nhiêu? Vậy hãy chôn cất người chết của ngài." Áp-ra-ham nghe Ép-rôn; rồi Áp-ra-ham cân cho Ép-rôn số bạc mà ông đã nói trước mặt các con trai họ Hếch, bốn trăm miếng bạc theo giá thị trường. Sáng thế ký 23:10-16.

Nhưng hành động yêu thương tột bậc dành cho Ta là khi Ta yêu cầu Abraham hy sinh đứa con trai mà ông yêu thương làm của lễ thiêu. Ông đã thực hiện cuộc hành trình đến núi Moriah, nơi Ta bảo ông hãy đến mà không do dự. Ông biết Ta và ông biết bất cứ điều gì Ta bảo ông làm thì sẽ tốt đẹp và ông sẽ có con trai mình sống để dòng dõi ông tăng lên ngay cả khi Ta phải khiến nó sống lại từ cõi chết. Ông nói với Isaac rằng chính Ta sẽ cung cấp chiên con để làm của lễ thiêu. Và Ta đã làm vậy, Chúa Jêsus. Và vào ngày đó, khi ông có lòng muốn làm điều mà chính Ta sẽ làm khi dâng Con yêu dấu của Ta làm của lễ chuộc tội cho con, thì Ta đã ban cho ông món quà là Đấng Mê-si sẽ được sinh ra từ dòng dõi ông và phá đổ cổng thành của kẻ thù. Sáng thế ký 22:15-18. Và trên tảng đá đó, Ta đã xây dựng Hội thánh của Ta.

Cha các ngươi là Áp-ra-ham đã vui mừng trông thấy ngày của Ta; ông đã thấy và mừng rỡ. Người Do Thái nói với Ngài: “Ông chưa đầy năm mươi tuổi mà đã thấy Áp-ra-ham sao?” Đức Giê-su đáp: “Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: Trước khi Áp-ra-ham sinh ra, Ta đã hiện hữu.” (Giăng 8:56-58).

Tôi yêu bạn. Hãy nghĩ đến Abraham. Không nhiều người nghĩ rằng ông đã làm bất cứ điều gì thay đổi cả thế giới và ban phước cho mọi gia đình trên trái đất, nhưng ông đã làm được, và đó là kết quả của cuộc đời ông. Ông, giống như bạn, đã được ban phước để trở thành một phước lành.