Bạn không có được vì bạn không cầu xin. Gia-cơ 4:2.
Hôm nay CHÚA của bạn (יהוה) Đức Chúa Trời (אלהים) phán:
Nhiều người sẽ nói rằng Ta không nói chuyện với họ. Nhưng điều đó không đúng. Ta muốn tất cả mọi người, từ người nhỏ nhất đến người lớn nhất, đều biết Ta, đó là ý muốn của Ta, và các con không thể biết được người mà các con không nói chuyện cùng. Ta cũng nói với các con rằng chiên của Ta nghe tiếng Ta, Ta biết chúng, chúng biết Ta và theo Ta. Ta cũng nói với các con rằng khi các con cầu xin, các con sẽ nhận được câu trả lời. Và khi các con kêu cầu Ta, Ta sẽ cho các con biết những điều lớn lao và kỳ diệu mà các con không thể nào biết được.
Tôi sẽ lắng nghe điều Đức Chúa Trời phán; vì Ngài sẽ phán bình an cho dân Ngài, cho những người công chính của Ngài; nhưng chớ để họ quay lại sự dại dột. Thi thiên 85:8.
Từ đầu đến cuối, Kinh Thánh là một cuốn sách đầy ắp những cuộc trò chuyện của Ta với mọi người, và Ta trò chuyện với tất cả mọi người. Ta đã trò chuyện với Adam và Eva, Ta đã trò chuyện với Cain và Abel, và Ta tiếp tục trò chuyện với Cain, cố gắng hướng dẫn anh ta đi đúng đường ngay cả sau khi anh ta giết anh trai mình vì ghen tị. Ta đã trò chuyện với Enoch, Noah, Abraham, Hagar, Sarah, Isaac, Rebekah, Jacob, Leah, và Ta có thể tiếp tục kể ra mãi cho đến tận giây phút này.
Tại sao mọi người lại nói rằng họ không nghe thấy gì cả? Có ba lý do: Họ không nói chuyện với Ta, họ không lắng nghe Ta, và họ không mong đợi nghe được điều gì từ Ta.
Vì lòng dân này chai cứng, tai họ chẳng nghe thấy gì, mắt họ cũng nhắm lại; nếu không thì họ sẽ thấy bằng mắt, nghe bằng tai, hiểu bằng lòng và trở lại, và ta sẽ chữa lành cho họ.' (Ma-thi-ơ 13:15)
Họ giống như những con chiên lạc không có người chăn, và dù Ta có gọi bao nhiêu lần đi nữa, họ vẫn không chịu quay về với Ta. Sự chú ý của họ ở nơi khác. Có người quá bận rộn lo lắng đến nỗi không nghe thấy câu trả lời cho vấn đề của họ dù nó ở ngay trước mắt. Giống như Hagar, khi Sarah và Abraham đuổi bà cùng Ishmael vào hoang mạc và nghĩ rằng họ sẽ chết khát, trong khi Ta có một dòng suối ngay trước mắt bà, nhưng bà không bao giờ nhìn thấy nó cho đến khi Ta nói chuyện với bà và bà đã lắng nghe và vâng lời. Những người khác thì quá mải mê kiếm tiền hoặc theo đuổi những thứ khác đến nỗi họ làm việc gần như suốt ngày đêm và không bao giờ dừng lại đủ lâu để nói chuyện với Ta, mặc dù họ vẫn dành thời gian cho người khác. Giống như Saul đuổi theo David suốt ngày đêm cùng với quân đội Israel. Nhưng David đã lắng nghe những lời cảnh báo của Ta về cách tránh ông ta và do đó không bao giờ bị bắt hoặc bị giết. Những người khác thì phớt lờ lời mời giống như những vị khách được mời đến tiệc cưới của con trai nhà vua vì họ bận rộn với những việc khác. Giống như Martha, người không chịu ngồi xuống và lắng nghe Chúa Giê-su ngay cả khi Ngài ở trong phòng khách của bà. Bà chỉ ở trong bếp.
Nhưng dù vì lý do gì mà mọi người phớt lờ tiếng nói của Ta, Ta vẫn đang nói chuyện với các ngươi từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn.
Đấng Toàn Năng, Đức Chúa Trời, CHÚA đã phán và triệu tập trái đất từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn. Thi thiên 50:1
Và nếu các con nghĩ mình không nghe thấy, thì các con có cả một cuốn sách Lời Ta để đọc và học cách nghe tiếng Ta. Hãy đọc Lời Ta cho đến khi Lời Ta chạm đến trái tim các con, và khi nghe Lời Ta, các con đang nghe Ta, vì Ta chính là Lời Ta. Và các con cũng chính là những lời các con nói ra.
Một lý do khác khiến mọi người không cầu xin hay nói chuyện với Ta, ngay cả khi họ đọc kinh cầu nguyện hay kinh novena, là vì họ không nhìn thấu vấn đề mà chỉ nhìn vào vấn đề và không có đức tin vào lời giải đáp. Họ nói rằng họ có, nhưng trong lòng họ thì không. Họ chưa bao giờ nhận được Lời Ta nên họ không kết hợp lời hứa của Ta với đức tin và không thể đón nhận chúng. Và khi các con chỉ cầu xin và nói với Ta những gì các con muốn hoặc đọc lại những lời cầu nguyện cầu xin của người khác, các con sẽ không mở lòng để nghe câu trả lời vì các con chỉ tập trung vào kết quả mà các con đã quyết định. Nhưng có một con đường dường như đúng đắn đối với con người nhưng lại dẫn đến cái chết. Đừng dựa vào sự hiểu biết của riêng các con về một tình huống khi các con có thể nhận được sự hiểu biết của Ta, là sự hiểu biết nhìn thấy tất cả các khía cạnh của nó, bao gồm cả kết cục từ khởi đầu.
Abraham đã học được đức tin từ Ta và cách sử dụng nó như một công cụ. Lúc đầu, ông không hiểu và luôn nói về những hoàn cảnh mà ông thấy bằng mắt thường đã ngăn cản ông nhận được người con trai đã được hứa. Sarah cũng vậy. Cả hai đều biết rằng khi còn trẻ bà không thể thụ thai, và bây giờ bà đã quá tuổi sinh nở bình thường. Và đó là điều họ tập trung vào. Cuối cùng, họ không có niềm vui khi Ta ban cho họ một đứa con kỳ diệu. Điều tương tự cũng đúng với Zechariah về John, nhưng Elizabeth có đức tin và có niềm vui với kết quả trước khi bà nhìn thấy nó. Bà vui mừng vì Ta đang hành động thay mặt bà. Zechariah chỉ nói rằng ông đã già và Elizabeth cũng vậy. Điều đó đã hủy bỏ Lời Ta ban cho ông về niềm vui, mặc dù ông đã cầu nguyện xin con trong nhiều năm.
Nhưng trở lại với Abraham và Sarah. Sau khi Ta đổi tên họ, họ liên tục nói về lời hứa, Ta đã đổi Abram thành Abraham. Abraham có nghĩa là cha của nhiều dân tộc và Sarah có nghĩa là “công chúa”, và đó là cách Ta nhìn nhận bà và Abraham, bởi vì Ta nhìn thấy kết cục từ khởi đầu, và đó là lý do tại sao Ta có rất nhiều niềm vui, niềm vui thuần khiết, vì Ta thấy các con trong Vương quốc sắp đến như một gia đình vui mừng và trù phú của Ta, vui thích trong Ta, trong sự cứu rỗi của các con, và trong những công việc của tay Ta vượt quá mọi điều các con có thể cầu xin hoặc tưởng tượng. Nhưng một khi Abraham và Sarah có được đức tin qua lời kêu gọi, đứa trẻ đã được thụ thai và sinh ra. Cuối cùng họ đã hoàn toàn tin chắc rằng Ta sẵn lòng và có khả năng thực hiện những lời hứa của Ta.
Giờ đây các con thấy Áp-ra-ham hành động với niềm vui sướng. Khi Ta chia sẻ với ông điều Ta sẽ làm cho các con trong Chúa Giê-su bằng cách dâng Con yêu dấu của Ta làm của lễ thiêu để cất đi tội lỗi của các con và tội lỗi của toàn thế giới, và Ta yêu cầu ông làm điều tương tự. Ông đã lập tức làm theo và đem Y-sác, củi và lửa đến núi Mô-ri-a như Ta đã dặn. Nhưng ông có lo lắng không? Không, ông đã nhìn vượt qua khó khăn để hướng đến niềm vui của sự phục sinh. Ông nói với hai người đang giữ con lừa rằng ông và Y-sác sẽ đi dâng tế lễ và cả hai sẽ trở về an toàn. Nhưng ông hoàn toàn có ý định thực hiện việc dâng tế lễ. Nhưng ông đã nhìn vượt qua khó khăn để hướng đến niềm vui ở phía bên kia và nói với những người hầu việc rằng ông và Y-sác sẽ sớm trở lại, và khi được hỏi về nơi dâng tế lễ, ông nói với Y-sác rằng chính Ta sẽ cung cấp con chiên cho của lễ thiêu. Và cả hai điều đó đã xảy ra gần một con cừu đực bị mắc kẹt trong bụi rậm, và trong tương lai là sự sống, cái chết và sự phục sinh của Con Ta.
Bởi đức tin, Áp-ra-ham, khi bị thử thách, đã dâng Y-sác, và người đã nhận lời hứa dâng con một của mình; chính ông là người đã được nói: "Dòng dõi của ngươi sẽ được gọi là Y-sác." Anh ta cho rằng Chúa có thể khiến mọi người sống lại ngay cả từ cõi chết, từ đó anh ta cũng nhận lại anh ta như một loại. Hê-bơ-rơ 11:17-19.
Vậy niềm vui nào đang chờ đón bạn trong mọi thử thách của thế gian này? Bạn đang hướng đến Nước Trời và điều đó được bảo đảm nếu bạn ở trong Chúa Giê-su. Thiên đàng đang ở phía bên kia của mọi vấn đề bạn đang đối mặt, ngay cả bây giờ.
Vậy, vì chúng ta có rất nhiều nhân chứng như đám mây bao quanh, chúng ta cũng hãy vứt bỏ mọi gánh nặng và tội lỗi dễ vấn vương, mà kiên trì chạy cuộc đua đã bày sẵn cho chúng ta, hướng mắt về Đức Giê-su, là tác giả và là người kiện toàn đức tin, vì niềm vui đặt trước mặt Người, đã cam chịu thập giá, khinh điều ô nhục, và đã ngồi bên hữu ngai Thiên Chúa. Hê-bơ-rơ 12:1-2.
Và bạn đã được ngồi đó cùng Ngài rồi. Bạn đã có câu trả lời. Bạn có niềm vui khôn tả tràn ngập vinh quang vì bạn đang hướng tới mục tiêu của đức tin, sự cứu chuộc trọn vẹn về tâm linh, linh hồn và thể xác, để bạn không chỉ được ngồi trên Thiên đàng trong tâm linh mà còn trong mọi phần của bạn. Thiên đàng là có thật và ở đó chỉ có niềm vui trọn vẹn, và đó cũng là nơi bạn sẽ ở. Mãi mãi và đó là sở hữu của bạn nếu bạn đã tin vào tin mừng về sự cứu rỗi của mình, vì nếu bạn đã tin, tôi đã đóng ấn cho bạn trong Chúa Giê-su bởi Đức Thánh Linh như một lời bảo chứng về sự sở hữu trọn vẹn sự cứu chuộc của bạn. Ê-phê-sơ 1:13-14.
Hãy đến với Ta bằng niềm vui trong mọi thử thách, mọi thắc mắc, mọi dự án, mọi chi tiết của cuộc sống con, và con sẽ tìm thấy Ta có tất cả câu trả lời mà con đang tìm kiếm. Tại sao vậy? Vì Ta khiến mọi sự hiệp lại làm ích cho những người yêu mến Ta và được gọi theo mục đích của Ta.
Và chúng ta biết rằng Thiên Chúa khiến mọi sự hiệp lại làm ích cho những ai yêu mến Thiên Chúa, tức là cho những người được kêu gọi theo mục đích. Rô-ma 8:28.
Bạn có biết và tin điều đó không? Nếu có, bạn sẽ luôn nhìn xuyên qua khó khăn để thấy được niềm vui ở phía bên kia.
Hãy xem mọi thử thách mà anh em gặp phải, hỡi anh em, là niềm vui trọn vẹn, vì biết rằng sự thử thách đức tin sẽ sinh ra sự kiên nhẫn. Hãy để sự kiên nhẫn đạt đến kết quả trọn vẹn, hầu cho anh em được trọn vẹn và hoàn hảo, không thiếu sót điều gì. Gia-cơ 1:2-4.
Vì vậy, đừng đánh mất sự tự tin của mình, vì sự tự tin sẽ được thưởng lớn. Bởi lẽ, anh em cần phải kiên trì, để khi đã làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời, anh em sẽ nhận được điều đã được hứa. Hê-bơ-rơ 10:35-36.
Hãy cứ cầu xin thì sẽ được, hãy tìm kiếm thì sẽ thấy, hãy gõ cửa thì cửa sẽ mở cho các con. Nhưng hãy chắc chắn rằng điều các con tìm kiếm đã được hứa trong Lời Ta, và đừng tìm kiếm điều ác. Tình yêu thương không bao giờ làm hại người lân cận.
Khi ngày thăng thiên đến gần, Ngài quyết định đi đến Giê-ru-sa-lem; Ngài sai sứ giả đi trước, đến một làng của người Sa-ma-ri để sắp xếp đón tiếp Ngài. Nhưng họ không tiếp Ngài, vì Ngài đang trên đường đến Giê-ru-sa-lem. Khi các môn đồ của Ngài là Gia-cốp và Giăng thấy vậy, họ thưa rằng: “Lạy Chúa, có phải Chúa muốn chúng con ra lệnh cho lửa từ trời giáng xuống thiêu rụi họ chăng?” Nhưng Ngài quay lại quở trách họ và phán rằng: “Các con không biết mình thuộc về thần nào; vì Con Người không đến để hủy diệt mạng sống con người, nhưng để cứu rỗi họ.” Lu-ca 9:51-56.
Nguồn gốc của những cãi vã và xung đột giữa các ngươi là gì? Há chẳng phải là những thú vui tội lỗi đang gây chiến trong thân thể các ngươi sao? Các ngươi thèm muốn mà không được, nên mới phạm tội giết người. Các ngươi ganh tị mà không được, nên mới cãi vã và tranh chấp. Các ngươi không có được vì không cầu xin. Các ngươi cầu xin mà không được, vì cầu xin với động cơ sai trái, để dùng vào những thú vui của mình. Hỡi những kẻ ngoại tình, các ngươi không biết rằng tình bạn với thế gian là thù nghịch với Đức Chúa Trời sao? Vậy, ai muốn làm bạn với thế gian thì tự mình trở thành kẻ thù của Đức Chúa Trời. Gia-cơ 4:1-4.
Ta yêu con. Đã đến lúc con đến gần Ta để trò chuyện với Ta. Về chuyện gì? Về mọi thứ.
Đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi việc hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin cùng với sự tạ ơn mà trình những điều mình cầu xin cho Đức Chúa Trời. Và sự bình an của Thiên Chúa vượt quá mọi sự hiểu biết, sẽ gìn giữ lòng trí anh em trong Đức Giêsu Kitô. Phi-líp 4:6-7.